Nội dung giỏ hàng
Giỏ hàng trống

ĐI QUA MÙA GIÓ THỔIĐI QUA MÙA GIÓ THỔI

Viết đánh giá
$5.00
Simtech Thêm thông tin

Sản phẩm này phân phối trực tuyến và có thể tải về.

She clung to the door, looking at him. Surprised eyes mixed with happiness - happiness only in those who have been waiting for each other for more than twenty years to understand...

***

Twenty-two years ago, she was still a young girl born in a sunny and poor countryside. At the age of 18, according to her mother's wishes, she sadly put aside her dream of architecture and entered pedagogy. However, she often escapes to the architecture school to play, also builds a stand, and paints as well as the real thing. Then she met him, an architecture student with bobbed hair but no trace of romance in his resolute eyes. During the student exchange at the beginning of the course, by chance, two eyes met in the middle of the crowd, in the sound of rock. Then love. He was only two years older than her, but with poise. With you, I feel protected. She is like an odd shadow in the middle of life. When he came, the cool wind blew deep into her soul.

Summer vacation in the 3rd year, she took him home to "debut". He had to say a lot before she agreed to let him go home. I'm afraid of how many things separate me and you. He waved his hand, pulled her across the road cut in the middle of the vast field. He smiled like a child, rolled up his pants above his knees, waded through the fields to pick some fragrant rice branches with the smell of milk and put them in her hand. Her mother was worried, because the son of a rich family was not suitable to live in the countryside, so he was still a poor country. He didn't say a word, just kept imitating her mother to order food, find crabs, and catch snails. On his return, he walked barefoot along the country road, with his own hands, each piece of thatched roof, and built each broken table leg. His mother kept looking at him with a smile. The house was finally warmed by the breath of a man.

(to be continued)

------

Chị bấu chặt vào cánh cửa, nhìn anh. Đôi mắt ngỡ ngàng pha lẫn hạnh phúc – thứ hạnh phúc chỉ có ở những người đã từng chờ đợi nhau hơn hai mươi năm ròng mới hiểu...

***

Hai mươi hai năm trước, chị còn là cô thiếu nữ sinh ra ở một miền quê nhiều nắng gió và nghèo. 18 tuổi, theo nguyện vọng của mẹ, chị ngậm ngùi gác lại giấc mơ kiến trúc, thi vào sư phạm. Thế nhưng chị vẫn thường trốn sang trường kiến trúc chơi, cũng dựng giá đỡ, cũng vẽ vời như thật. Rồi chị gặp anh, chàng sinh viên kiến trúc có mái tóc bồng bềnh nhưng trong đôi mắt kiên nghị lại chẳng chút bóng dáng lãng tử nào. Trong buổi giao lưu sinh viên đầu khóa, ngẫu nhiên, hai ánh mắt chạm nhau giữa đám đông, trong tiếng rock chát chúa. Rồi yêu. Anh chỉ hơn chị hai tuổi nhưng đĩnh đạc. Bên anh, chị có cảm giác được chở che. Chị như chiếc bóng lẻ giữa đời. Anh đến là cơn gió mát thổi sâu vào tâm hồn chị.

Nghỉ hè năm 3 chị đưa anh về quê "ra mắt". Anh phải nói dữ lắm chị mới đồng ý cho anh về nhà. Chị sợ bao nhiêu thứ ngăn cách giữa chị và anh. Anh phẩy tay, kéo chị chạy băng băng qua con đường xẻ giữa cánh đồng mênh mông. Anh cười như đứa trẻ, xắn quần quá gối, lội ruộng hái mấy nhánh lúa thơm lừng mùi sữa dúi vào tay chị. Mẹ chị cứ lo, anh công tử nhà giàu nên không hợp sống ở quê, đã vậy còn là quê nghèo. Anh chẳng nói chẳng rằng, cứ phăm phăm bắt chước mẹ chị đi đặt đơm, mò cua, bắt ốc đầy thích thú. ngày về là bấy nhiêu ngày anh đi chân đất dọc đường quê, tự tay lợp từng miếng liếp, đóng từng cái chân bàn riệu rã. Mẹ chị cứ nhìn anh cười miết miết. Cuối cùng thì ngôi nhà này cũng đã ấm lên bằng hơi thở của đàn ông.

(còn nữa)