Cart content
Cart is empty

DẢI LỤA ĐỎ

Write a review
$0.00
In stock
+

Mr Ut is not happy these days. In his heart, he was always upset about the chicken coop being stolen by thieves. But strangely enough, the cage was located next to the room where he and his sick brother were bedridden. Yet the chicken is still lost! Quietly lost as if nothing happened. Not a sound. No screams. Even Lu, who is sensitive as usual, doesn't bark at all...

***

The more he thought about it, the more angry he felt in his heart. Is it the number of people who built a house to provide Luc Cattle, but in recent years, there has been no chicken to eat during the three days of Tet! It's been a long time since two great-grandparents died, leaving behind a half-dead brother, he never knew the taste of meat... Sometimes the fox came in and ate all the chicken, leaving only a handful of red feathers. blood, scattered in the barn. A few hairs covered with blood, were even carried by the mischievous fox to the floor of the bed of the grandfather and the younger brother. Sometimes the thief sneaks into the house when he goes to the field, takes the chicken... The younger brother is useless! Day and night it just rolled its eyes, grinned with a crooked mouth, but definitely didn't speak. And if it could talk, maybe the foxes would be afraid of human voices and wouldn't dare approach. Also, it doesn't know how to walk. Sometimes hearing his footsteps, his house was not stolen. And stealing in broad daylight!...

But don't blame it. Blame the green man, why give birth to an imperfect creature. And if it is an animal with limbs, it is also redundant, when it is not possible to use its limbs in eating or personal activities. The doctors who attended the western school, the great-grandparents never talked about his illness. What did he say... about brain degeneration or paralysis or something... that Mr. Ut didn't know. His life was born as a tenant farmer. Parents too! Then how can there be words to understand the complicated things of the above, the former...

(To be continued)

------

Mấy hôm nay ông Út không được vui. Trong lòng ông cứ mãi buồn bực về việc cái chuồng gà bị kẻ trộm vào nẫng mất bầy gà giò. Mà thật kỳ lạ, cái chuồng được đặt gần kề căn buồng của ông và cậu em trai bị bệnh nằm liệt giường. Ấy thế mà gà vẫn mất! Mất êm ru như không có việc gì xảy ra. Không một tiếng động. Không tiếng kêu la. Ngay cả con Lu thính nhạy thường ngày là thế, cũng không sủa tiếng nào...

***

Càng nghĩ ông Út càng thấy tức anh ách trong lòng. Có phải cái số ông làm nhà nhằm cung Lục súc hay sao, mà mấy năm nay không có gà ăn trong ba ngày Tết! Đã lâu lắm rồi, từ lúc hai cụ thân sinh mất đi, để lại đứa em sống dở chết dở, ông chưa bao giờ biết đến mùi vị của thịt... Lúc thì cáo vào ăn hết gà, chỉ chừa lại nắm lông đỏ máu, nằm rải rác trong chuồng. Một vài sợi lông lua tua máu, còn được con cáo tinh quái tha đến tận sàn giường của ông và đứa em. Lúc thì kẻ trộm lẻn vào nhà khi ông đi ruộng, bắt mất gà... Cái thằng em thật vô tích sự! Tối ngày nó chỉ trợn mắt, nhăn nhở cười với cái miệng méo xệch chứ nhất định không nói. Mà nếu nó biết nói, biết đâu lũ cáo lại sợ tiếng người mà không dám bén mảng đến gần. Đã thế nó cũng chẳng biết đi. Có khi nghe bước chân của người, nhà ông đã không mất trộm. Mà lại trộm giữa ban ngày cơ chứ!...

Mà thôi cũng không nên trách nó. Có trách hãy trách ông xanh, sao lại hẩm hiu cho ra đời một sinh vật không hoàn hảo. Còn nếu cho nó là động vật có tay chân cũng bằng thừa, khi không thể sử dụng tứ chi trong việc ăn uống hay sinh hoạt cá nhân. Những ông bác sĩ học trường tây, bạn cụ tổng năm nào có nói về bệnh tình của nó. Ông ấy nói gì... gì về chứng thoái hóa não hay bại xụi gì đó... mà ông Út chẳng biết. Cuộc đời ông sinh ra đã là tá điền. Ông bà cha mẹ cũng thế! Thì làm sao có chữ nghĩa để hiểu những việc phức tạp của người trên, kẻ trước...

(Còn tiếp)